Всего за 0.01 руб. Купить полную версию
Anh ta dừng lại.
“Ta cho rằng chúng ta có thể tìm một chỗ ở đó.”
Anh ta gật đầu ra hiệu cho chiếc xe ở phía sau.
“Vào trong xe đi, nhanh nên. Trước khi ta thay đổi quyết định.”
Ba thằng anh của Thor chạy như bay đến cỗ xe ngựa, khuôn mặt rạng rỡ, Thor cảm thấy cha cậu cũng có tâm trạng giống như vậy.
Nhưng rồi ông tiu ngỉu ngay khi thấy họ rời đi.
Người chiến binh quay đi và tiến đến ngôi nhà kế tiếp. Thor không chịu đựng lâu hơn được nữa.
“Thưa ngài!” Thor kêu to.
Cha quay lại lườm cậu, Nhưng Thor chẳng còn quan tâm nữa.
Người chiến binh dừng lại, từ từ quay về phía cậu.
Thor tiến lên hai bước, tim đập rộn ràng, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
“Tôi vẫn chưa được xét tuyển, thưa ngài” cậu nói.
Người chiến binh giật mình, nhìn Thor từ đầu đến chân thể cậu là một trò đùa vậy.
“Phải không vậy?” anh ta hỏi, và bật cười. Nhưng Thor không quan tâm, đây là thời khắc của cuộc đời cậu, hoặc bây giờ hoặc không bao giờ.
“Em muốn gia nhập đội quân Legion!” Thor nói.
Người chiến binh bước về phía Thor.
“Lúc này ư?”
Anh ta nhìn cậu đầy thích thú.
“Ngươi đã đủ mười bốn tuổi chưa vậy?”
“Rồi ạ, thưa hiệp sĩ. Hai tuần trước đây.”
“Hai tuần trước đây!”
Người chiến binh cười ngặt nghẽo, những người đồng đội đằng sau cũng không nhịn nổi, phá lên cười theo.
“Trong trường hợp này, kẻ thù của chúng ta chắc chắn sẽ rúng động khi thấy ngươi.”
Thor cảm thấy huyết quản nóng bừng vì sự chế giễu này. Cậu phải làm điều gì đó. Cậu không thể để mọi thứ kết thúc như vậy. Người chiến binh quay mặt bước đi—nhưng Thor không để điều đó xảy ra.
Thor bước lên và hét lớn: “ Thưa ngài! Ngài đang hành động sai lầm!”
Một nỗi sợ hãi bao trùm lấy đám đông, người chiến binh dừng bước, lừ lừ quay lại.
Lúc này anh ta trở nên giận dữ.
“Ðồ ngốc,” Cha cậu quát, giữ lấy vai cậu, “Quay vào trong ngay!”
“Con sẽ không vào đâu!” Thor gào lên, cố giẫy dụa để thoát khỏi đôi tay gọng kiềm của cha mình.
Người chiến binh bước về phía Thor, cha cậu giật lùi lại.
“Ngươi có biết sự trừng phạt khi xúc phạm đến hiệp sĩ Silver là như nào không? người chiến binh nạt.
Tim Thor đập thình thịch, nhưng cậu biết cậu không được phép chùn bước.
“Xin ngài hãy tha thứ cho nó,” cha cậu nói. “Nó chỉ là một thằng nhóc và-!”
“Ta không nói với nhà ngươi,” người chiến binh nói, với cái nhìn đầy miệt thị, anh ta buộc cha cậu phải đi ra chỗ khác.
Người chiến binh tiến về phía Thor.
“Trả lời đi!” Anh ta ra lệnh.
Thor nuốt nước bọt, không thể mở miệng. Ðây không phải những gì cậu dự tính.
“Xúc phạm hiệp sĩ Silver chính là xúc phạm Nhà vua,” Thor trả lời nhã nhặn, từ những gì còn sót lại trong trí nhớ cậu.
“Ðúng vậy,” người chiến binh nói. “Ðiều đó có nghĩa là ta có thể trừng phạt nhà ngươi bốn mươi roi nếu ta muốn.”
“Tôi không có ý xúc phạm, thưa ngài,” Thor nói. “Tôi chỉ muốn được tuyền chọn. Van xin ngài. Ðây là mơ ước cả đời tôi. Xin hãy cho tôi được gia nhập.”
Người chiến binh nhìn cậu chầm chậm, cơn giận dữ của anh ta dần dịu lại. Một lúc sau, anh ta lắc đầu.
“Ngươi còn trẻ quá, cậu bé. Ngươi có một trái tim kiêu hãnh. Nhưng bây giờ chưa phải lúc. Quay trở lại với chúng ta khi nhà ngươi cai sữa xong.”
Nói xong, Anh ta quay người lại và giận dữ bỏ đi, chẳng thèm những cậu bé khác, anh ta nhanh chóng leo lên con ngựa của mình.
Thor tiu ngỉu, nhìn theo đoàn xa luân lăn bánh, nhanh như lúc họ đến, rồi dần mất hút.
Ðiều cuối còn đọng lại là Thor nhìn thấy những người anh trai, ngồi ở cỗ xe ngựa sau cùng, trông về phía cậu với ánh nhìn mỉa mai, bất bình. Họ đang đi xa dần tầm mắt cậu, xa nơi này, với cuộc sống tốt đẹp hơn.
Lúc này, Thor cảm tưởng mình đang chết dần.
Sự náo nhiệt xung quanh nhạt dần, dân làng tỏa ra, trở về ngôi nhà của họ.
“Mày nhận ra mày ngu ngốc như nào chưa hả. Thằng khờ?” Cha Thor bóp chặt vai cậu. “Mày có biết, mày có thể hủy hoại cơ hội của các anh mày không hả?”
Thor gạt bàn tay thô ráp của cha mình ra khỏi người, cha Thor giật cậu quay ngược lại rồi giáng một cú bạt tay như trời giáng ngang mặt.
Thor cảm thấy trong lòng chua chát, cậu trợn mắt nhìn về phía cha mình. Trong suy nghĩ của mình, lần đầu tiên có cậu có ý định muốn phản kháng lại, nhưng rồi cậu kiềm chế được.
“Ði tìm lũ cừu và lùa chúng về. Ngay tức khắc! Và đừng mong tao nấu cho mày ăn. Mày sẽ nhịn đói tối nay, và suy nghĩ về những việc mày vừa gây ra.”
“Có lẽ tôi sẽ không quay lại nữa đâu!” Thor hét lên, quay mặt, giận dữ bỏ đi, xa khỏi ngôi nhà, hướng về phía những ngọn đồi.
“Thor!” Cha cậu gào lên. Một vài người dân trong làng vẫn còn nán lại trên đường, dừng lại và nhìn theo.
Thor chạy như tên bắn, cậu muốn rời khỏi chốn này, càng xa càng tốt, cậu không nhận thấy rằng mình đang khóc, nước mắt giàn giụa trên khuôn mặt, mọi ước mơ của cậu, giờ đây, bỗng chốc tan thành mây khói.
CHƯƠNG HAI
Thor lang thang hàng giờ liền trên những ngọn đồi, ruột gan như lửa đốt, cuối cùng cậu chọn dừng chân trên một ngọn đồi, rồi ngồi xuống, hai tay bó gối, nhìn về phía chân trời. Cậu trông theo đoàn xe ngựa đang dần biến mất, những đám bụi vẫn còn mù mịt sau nhiều giờ.
Họ sẽ chẳng ghé đến thêm lần nào nữa. Lúc này định mệnh đã sắp đặt cậu phải ở lại đây, trong ngôi làng này nhiều năm nữa, chờ đợi một cơ hội khác—nếu như có một ngày họ sẽ trở lại. Nếu như cha cậu cho phép. Bây giờ sẽ chỉ có cậu và cha, sống trong ngôi nhà, và cha cậu chắc chắn sẽ trút toàn bộ cơn thịnh nộ lên người cậu. Cậu sẽ lại tiếp tục là tay sai của cha mình trong nhiều năm tới, và rồi cậu sẽ sống giống như cha mình đến cuối đời, giam chân ở đây sống một cuộc đời nhỏ nhoi, tầm thường trong khi các anh của cậu có được vinh quang và danh tiếng. Cậu cảm thấy tâm trí sôi sục trong nỗi uất nghẹn này. Cậu biết, đây rõ ràng không phải là cuộc sống mà cậu mong muốn.
Thor nghĩ nát óc để tìm ra được bất cứ điều gì cậu có thể làm, bất kỳ cách nào cậu có thể thay đổi được cuộc sống vô nghĩa đó. Nhưng không có cách nào cả. Cuộc sống đã an bài với cậu.
Sau nhiều giờ ngồi đó, Thor chán nản đứng dậy và bắt đầu di chuyển qua những ngọn đồi quen thuộc, cậu trèo lên cao mãi. Chắc hẳn, cậu lang thang hướng về phía bầy cừu, đến nơi gò cao. Khi cậu leo lên đến nơi, tia nắng đầu tiên hắt bóng phía chân trời và nối theo sau là tia nắng thứ hai đã lên đến đỉnh, nhuộm một màu xanh ngát. Thor thong thả bước đi, vô tình làm tuột chiếc ná bắn đá khỏi thắt lưng, phần dây kéo ná với miếng lót đá đã mòn đi sau nhiều năm sử dụng. Cậu thò tay vào chiếc túi nhỏ gắn trên hông, tay mân mê bộ sưu tập những hòn đá, những hòn trước nhẵn mịn hơn hòn sau, thứ cậu đã tự tay nhặt lên từ các con lạch có đá tốt nhất. Ðôi khi cậu dùng để bắn chim; lúc khác thì lại bắn các loại động vật gặm nhấm. Ðó là một thói quen ngấm vào máu cậu trong nhiều năm qua. Lúc đầu, cậu bắn toàn trượt; Sau đó, có một lần, cậu bắn trúng một con mồi đang di chuyển. Kể từ đó, cậu đã biết nhắm chính xác mục tiêu. Bây giờ, bắn ná đã trở thành một thú vui trong cuộc sống của cậu, nó giúp cậu giải tỏa cơn bực tức. Những người anh của cậu có thể vung kiếm chặt đôi khúc gỗ—nhưng họ không bao giờ có thể bắn hạ một con chim đang bay chỉ bằng một hòn đá.
Thor vô thức đặt một hòn đá vào chiếc ná, kéo căng dây, và bắn ra bằng tất cả sức lực của mình, cứ như thể là cậu đang nhắm vào cha mình. Cậu bắn trúng một cành trên cái cây ở tít xa, khiến nó rơi hẳn xuống đất. Có lần cậu phát hiện ra mình thực sự có khả năng bắn hạ các con vật đang di chuyển, nhưng cậu lại thôi không nhắm vào chúng, cậu sợ khả năng này của mình và không muốn làm tổn thương bất cứ con vật nào; Hiện tại mục tiêu của cậu chỉ là cành cây. Chỉ trừ khi, tất nhiên, có một con cáo rình mò bầy cừu của cậu. Sau dần, chúng tự biết cách trách xa, và kết quả là bầy cừu của Thor luôn an toàn nhất trong đám cừu của làng.
Nghĩ về những người anh, về nơi lúc này họ đang ở, Thor thấy máu nóng sôi sục. Sau một ngày đường, có lẽ họ đã đến Kinh thành. Cậu có thể hình dung ra nơi đó. Cậu thấy một hồi kèn lệnh dài cùng với những người ăn mặc chỉnh tề chào đón họ. Các chiến binh chào đón họ, những thành viên của lực lượng Silver. Họ sẽ được đưa đến và sinh hoạt ở doanh trại của đội quân Legion, được huấn luyện ở chiến trường thực địa của Nhà vua và được sử dụng những vũ khí tinh nhuệ nhất. Mỗi người sẽ được ban danh thành cận vệ cho một hiệp sĩ nổi tiếng. Một ngày kia, chính họ được ban tước hiệp sĩ, được cấp ngựa riêng, trang bị vũ khí riêng và có cả cận vệ riêng. Họ sẽ được tham gia vào tất cả các lễ hội và được dùng bữa tại yến tiệc Hoàng cung. Ðó là một cuộc sống đầy hấp dẫn. Nhưng giờ đây nó đã tuột ra khỏi tầm tay cậu.